Sign up
Tự giới thiệu
Lịch
« March 2010 »
Su Mo Tu We Th Fr Sa
  1 2 3 4 5 6
7 8 9 10 11 12 13
14 15 16 17 18 19 20
21 22 23 24 25 26 27
28 29 30 31      
tìm kiếm
bài gần đây...
Các góp ý gần đây
categories
liên kết cá nhân
lưu trữ
Xuất bản tin
Trạng thái của blog

« | »

hlm 2vcd +1 bv - 10- Tinh Van Ca

2009-06-28 @ 06:29 in Chung




Monday, May 05, 2008

Xé tan cái quạt, nghìn vàng mua lấy một trận cười

Được đăng bởi Nhatmarc vào lúc Monday, May 05, 2008

Thế quái nào mấy hôm nay trót dại lật ra mấy trang Hồng Lâu Mộng, thế là lại thành một mạch đọc luôn mười mấy chương. Cũng tại mấy hôm trước vui miệng nói với bạn bè, thành ra lại nhớ đến.

Và lại đọc về Tình Văn, lại khoái, lại ấn tượng như chưa đọc. Tuy chỉ là nhân vật phụ và chỉ có hai ba đoạn đặc tả nhưng mình tháy ấn tượng chả thua khi đọc về Phượng Thư hay Bảo Thoa. Người đâu mà cá tính hay thật.

Có a hoàn nào lại vặc lại khi bị cậu chủ mắng, có a hoàn nào lại để cậu chủ phải dỗ dành như Tình Văn? Người hầu đâu mà nóng tính khiến cho mọi người trong nhà còn phải giấu một số chuyện tế nhị vì sợ cô làm ầm ỹ. Người đâu đẹp như hoa phù dung mà lại làm thân a hoàn, để rước cái danh yêu tinh quyến rũ người, để chết oan uổng như Tình Văn...


Một lúc Đại Ngọc đi rồi, có người đến nói: "Cậu Tiết mời". Bảo Ngọc đi ngay, vì biết Tiết Bàn mời uống rượu, không thể từ chối được. Mãi chiều tan tiệc mới về. Bảo Ngọc đang ngà ngà say, lảo đảo về đến sân, thấy đã đặt sẵn cái giường tựa để hóng mát, lại có người nằm ngủ ngay đó. Bảo Ngọc tưởng là Tập Nhân, liền ngồi cạnh giường lay dậy hỏi: "Đỡ đau chưa?" Người kia vùng dậy nói: "Sao, lại còn gọi tôi làm gì?".

Bảo Ngọc nhìn lại, không phải Tập Nhân, mà chính là Tình Văn. Bảo Ngọc kéo Tình Văn ngồi bên cạnh, cười nói:

- Chị càng ngày càng làm nũng quen thân. Sớm hôm nay chị đánh rơi cái quạt, tôi nói vài câu, thế mà chị dám cãi lại những lời như vậy. Chị nói tôi đã đành, chị Tập Nhân có bụng tốt đến can, chị lại vặc nhau cả với chị ấy. Chị nghĩ xem thế có đúng không?

Tình Văn nói:

- Nóng nực thế này, cứ lôi lôi kéo kéo làm gì thế! Lỡ ra người ta trông thấy thì còn ra làm sao nữa! Thân tôi vốn không đáng ngồi ở đây!

Bảo Ngọc cười nói:

- Đã biết là không đáng thì sao lại nằm xuống đây?

Tình Văn chẳng biết trả lời thế nào, cười khì một cái rồi nói:

- Cậu không đến đây thì được, chứ đã đến thì tôi không xứng đáng. Thôi tôi dậy để đi tắm rửa đây. Chị Tập Nhân và chị Xạ Nguyệt đã tắm rửa cả rồi, tôi sẽ gọi lại cho cậu.

Bảo Ngọc cười nói:

- Tôi vừa mới uống rượu xong, cũng muốn rửa. Nếu chị chưa rửa, thì xách nước lại đây, hai chúng ta cùng rửa.

Tình Văn xua tay cười nói:

- Thôi! Thôi! Tôi chả dám đụng tới ông trẻ. Còn nhớ hôm nào chị Bích Ngân hầu cậu tắm rửa, chẳng biết làm những trò gì, cho đến hai ba giờ, chúng tôi không tiện vào đấy. Khi tắm xong, vào xem, thấy nước ở dưới đất, ngấm ướt cả đến chân giường, ngay trên chiếu cũng dầm dề cả nước, chẳng biết tắm rửa ra thế nào. Chúng tôi đã cười với nhau trong mấy hôm liền. Tôi chẳng hơi đâu đi lấy nước, mà cậu cũng không cần tắm chung với tôi. Hôm nay mát trời, tôi cũng không tắm đâu, để tôi đi múc một chậu nước đến cậu rửa mặt, chải đầu thôi. Vừa rồi Uyên Ương đem cho mấy thứ quả tươi ướp trong lọ thủy tinh kia, cậu bảo họ mang đến cho cậu ăn không hơn à?

Bảo Ngọc cười nói:

- Đã như thế, chị không tắm, thì đi rửa tay, mang thứ quả ấy đến cho tôi ăn.

Tình Văn nói:

- Đã bảo tôi là hạng ngu xuẩn, cầm cái quạt cũng đánh rơi gãy, đáng đâu lấy quả cho cậu ăn, lỡ ra đánh vỡ cả khay, thì lại càng to chuyện.

Bảo Ngọc cười nói:

- Các đồ vật cốt để cho người ta dùng thôi, chị thích đập cái gì cứ việc mà đập. Chị thích cái này, tôi thích cái kia, mỗi người đều có một ý thích. Ví như cái quạt cốt là để quạt, chị thích xé nó ra mà chơi thì cứ việc xé, nhưng đừng nhân lúc giận mà đem xé nó ra cho hả. Cũng như cái chén, cái khay, cốt để đựng các đồ vật, nếu chị thích nghe tiếng vỡ, thì cứ đập đi cũng được, đừng nên nhân khi tức giận mà đập. Thế cũng là biết yêu đồ vật đấy.

Tình Văn cười nói:

- Đã thế cậu đưa cái quạt đây cho tôi xé, tôi thích nghe tiếng xé lắm.

Bảo Ngọc đưa cái quạt cho Tình Văn. Quả nhiên "Xoạt" một tiếng, cái quạt bị xé ra làm đôi, rồi cứ "Xoạt xoạt" luôn mấy tiếng nữa.

Bảo Ngọc đứng cạnh cười nói:

- Tiếng xé hay đấy! Xé nữa mà nghe.

Xạ Nguyệt ở đâu chạy đến, trừng mắt nhìn, gắt lên:

- Ác nghiệt vừa vừa chứ!

Bảo Ngọc giật ngay lấy cái quạt ở tay Xạ Nguyệt, đưa cho Tình Văn. Tình Văn cầm lấy xé ra làm mấy mảnh, rồi hai người cười ầm lên.

Xạ Nguyệt nói:

- Thế là thế nào? Lại đem cái quạt của tôi ra làm trò đùa đấy à?

Bảo Ngọc cười nói:

- Chị mở cái hộp quạt của tôi ra chọn lấy một cái mà dùng. Quí hoá gì cái này?

- Đã thế thì mang hết cả quạt ra đây để tha hồ cho chị xé có được không?

- Chị vào mang cả ra đây.

- Không khi nào tôi làm trò tai ác như thế. Tay chị ta chưa què thì tự đi mà lấy.

Tình Văn cười rồi tựa vào giường nói:

- Giờ tôi mệt rồi, ngày mai lại xé.

Bảo Ngọc cười nói:

- Người xưa có câu "Nghìn vàng khó mua được một tiếng cười" mấy cái quạt có đáng là bao?

Bảo Ngọc vừa nói vừa gọi Tập Nhân. Tập Nhân thay quần áo chạy ra. Giai Huệ, một a hoàn nhỏ đến nhặt các mảnh quạt rách mang đi, rồi mọi người ngồi hóng mát ở đấy.

(Trích đoạn hồi 31 - Xé tan cái quạt, nghìn vàng mua lấy một trận cười/Điềm ứng kỳ lân, hai sao gặp nhau khi đầu bạc - Hồng Lâu Mộng - Tào Tuyết Cần)



Đoạn trích trên có thể kể là lí thú nhất, đáng yêu nhất của Tình Văn. Kế đến là đoạn cô thức đêm mạng áo cho Bảo Ngọc. Đoạn cô đổi áo cho Bảo Ngọc trước khi chết là đỉnh cao trong khắc họa về cô, nhưng nó quá buồn để nói vào lúc này đối với mình.

Tình Văn đẹp không? Quá đẹp. Tình Văn đáng yêu không? Rất đáng yêu. Tình Văn đáo để, Tình Văn cá tính, nhưng cô không có cái sắc sảo thông minh của Phượng Thư, cái điềm tĩnh thận trọng của Bảo Thoa, nó khiến cô đáng thương khi không tự chống trả được những dư luận thù địch ác ý. Nó làm ta bàng hoàng nhận ra hơn tất cả, thực ra cô lại rất ngây thơ.

Ngắm mấy bức ảnh về Tình Văn trong phim Hồng Lâu Mộng (1987) mà bật cười vì diễn viên (như bao diễn viên khác trong phim này) cứ như từ trong truyện bước ra. Tự hỏi bản mới ai sẽ vào vai nhân vật ưa thích của mình đây?

Đây là trích đoạn xé quạt



Còn cảnh này không biết là đoạn nào, nhìn gương mặt quả là ngộ nghĩnh.



Đúng là "Khai đàm bất thuyết Hồng Lâu Mộng..." thì ngứa mồm không chịu được, mà không. chịu dược thì viết vài dòng lan man cũng gọi là thư giãn vậy.

góp ý

[Trả lời]

hãy nghe thử một lần

Viết bởi LÊ HỒNG XANH @ 10:40, 2009-06-29

[Trả lời]

nghe mãi không chán

Viết bởi chuthanhtung @ 11:01, 2009-07-02
Thêm góp ý
(http://tenban.vnweblogs.com)
 authimage (Hãy nhập dãy số này vào ô bên cạnh)